Làm product một thời gian, em nhận ra phần khó nhất không phải là viết requirement hay prioritise backlog.
Mà là làm việc với business team.
Có những anh chị business nhìn thấy cơ hội là muốn làm ngay.
Hay quá em, mai launch được không?
Làm việc với những người này khá mệt. Backlog chưa kịp nguội thì idea mới đã tới. Nhưng cũng phải thừa nhận là họ tạo ra cảm giác rất nhiều năng lượng. Mình cảm thấy thị trường đang chuyển động và mình đang chạy cùng nó.
Ở chiều ngược lại, cũng có những business stakeholder rất cẩn thận.
Họ muốn phân tích thêm, nghiên cứu thêm, họp thêm một vòng nữa. Làm việc với nhóm này dễ thở hơn rất nhiều. Nhưng đôi khi em lại thấy sản phẩm di chuyển chậm hơn mức cần thiết.
Và product thường là người đứng giữa hai thái cực đó.
Một bên cần hiểu rằng “chỉ sửa một chút thôi” đôi khi là 3 service, 2 database và 4 team cùng tham gia. Bên còn lại cần hiểu rằng việc không thay đổi cũng có chi phí riêng của nó.
Điều thú vị là trong thời đại AI, business giờ hiểu tech nhiều hơn trước rất nhiều. Họ có thể tự viết requirement, tự research, tự brainstorm giải pháp.
Nhưng em thấy vai trò của product vẫn không thay đổi nhiều.
-
Vẫn là người giúp các bên hiểu nhau hơn.
-
Vẫn là người kết nối business context với technical reality.
-
Vẫn là người trả lời câu hỏi: “Chúng ta nên làm gì tiếp theo?”
Mọi người thấy sao?
Business stakeholder khó làm việc nhất mà mọi người từng gặp là kiểu nào?
3 Likes
Ohhh nicee sharing em 
Hầu như chị thấy case 1 (“mai launch được không”) là nhiều, chứ case 2 (“để suy nghĩ cẩn thận”) thì mới bảo bối hiếm có :)))
Một trong những lý do của case 1 thì chị nghĩ vì họ nhìn thấy rõ cơ hội (upside) nhưng bị blindspot về nguồn lực/effort/investment (downside) (kể cả là khách quan không hiểu effort vì thiếu chuyên môn kỹ thuật hoặc cố tình không chịu thông cảm). Dẫn đến quyết định “làm luôn, làm lẹ” nó như kết luận hiển nhiên vì “cái này chỉ thấy upside, không thấy downside” (trong Lesson 4 của BPM về 3-layered architecture mình có bàn).
Vẫn có case 1.2 là họ thực sự nhìn thấy cơ hội chiến lược quan trọng thật nên muốn đẩy nhanh. Nhưng mà case này thì họ chỉ nói câu “mai launch được không” rất ít lần, và nó thực sự quan trọng chứ không phải câu cửa miệng :)))
Case 2 thì hiếm có khó tìm hơn. Chị nghĩ case 2 chỉ xảy ra khi môi trường hoặc cấu trúc đủ incentivized họ làm chuyện đó. Ví dụ công ty có văn hoá “suy nghĩ thận trọng” (thay vì nhắm mắt chạy), họ đủ quan tâm và muốn làm điều đúng đắn, hoặc có dính dáng trách nhiệm nếu có hậu quả xảy ra/làm lãng phí resources (thường có thể xảy ra ở những level đủ cao).
Chị hơi tò mò trường hợp “cũng có những business stakeholder rất cẩn thận” mà em tiếp xúc là họ làm vậy vì lý do gì dạ?
case chị găp thì “khó làm việc” có thể đến từ 2 lý do:
1/ mâu thuẫn về lợi ích giữa các bên/team, KPI của các team bị conflicts nhau hoặc không bổ trợ nhau để đóng góp cho mục tiêu lớn hơn của công ty :))) mình thấy họ “khó” vì họ không làm vậy thì sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến họ (đa số).
→ case này thì hít nhiều hơi thật sâu, thiện chí tìm hiểu vấn đề và incentives của họ, chia sẻ vấn đề và incentives của mình; trường hợp thiện chí thì thường hoàn toàn có thể negotiate để đến được common ground; trường hợp hơi ba gai thì chắc phải escalate lên quyền lực cao hơn để phân xử vì vấn đề cấu trúc như KPI choảng nhau mà bên kia không nhượng bộ thì ngoài phạm vi xử lý của mình rồi.
2/ không có vấn đề nào ở tầng cấu trúc, chỉ đơn giản là tính cách họ vậy =))) thường là các bác ở vị trí có quyền lực và có tiếng nói thì thích là khó thui chứ không cần lý do (thiểu số).
-> case này ráng né được thì né, bớt va chạm vì không có logic nào apply được ở đây cả :)))